Một chiếc sofa màu cam chói, tên viết thiếu mất chữ “d”, bán trên Temu với giá chưa bằng một nửa bản gốc. Nghe như mọi món hàng nhái khác — trừ chuyện người làm ra nó chính là hãng bị nhái.

Ngày 5/9, thương hiệu nội thất Đan Mạch OMHU đưa lên các trang bán hàng bên thứ ba một mẫu sofa tên Tedy. Bản gốc của nó, chiếc Teddy, là món đồ đã đưa OMHU thành cái tên được nhắc tới sau khi lan truyền trên mạng từ năm 2022. Tedy giữ nguyên vật liệu và cấu tạo của Teddy — bọc 90% polyester, khung thép mạ crôm, tháo lắp được thành giường hoặc thành tấm đệm nằm dưới sàn. Khác biệt nằm ở hai chỗ: lớp bọc màu cam mà hãng gọi thẳng là “cam hàng nhái”, và cái giá 799,99 USD thay vì 1.995 USD.
Ý tưởng đến từ một kết quả khảo sát thị trường mà hãng làm sau khi Teddy trở nên phổ biến: đối thủ lớn nhất của họ không phải thương hiệu nào cả, mà là những bản sao bán trên mạng.
“Teddy của OMHU là một trong những món nội thất bị nhái nhiều nhất, điều đó cũng là một lời khen, nhưng vẫn mệt”, giám đốc sáng tạo Christine Smith nói với Dezeen. “Bình thường thì bạn chỉ báo cáo vi phạm hoặc mặc kệ. Chúng tôi thấy một cơ hội để lật ngược vấn đề.”

Hãng đặt giá dựa trên mức trung bình của hàng nhái đang rao trên mạng, rồi bán năm mươi chiếc giới hạn trên Temu, Etsy và Dupe.com — không bán trên trang của mình. Toàn bộ bán hết trong mười phút.
Chiến dịch không dừng ở chiếc ghế. OMHU thuê những người có ngoại hình giống người nổi tiếng làm “dupefluencer” để quảng bá, tổ chức cả cuộc thi tìm người giống. Nói cách khác, hãng lấy chính văn hóa nhái làm phương pháp truyền thông.

Câu chuyện rơi vào đúng lúc ngành thiết kế đang căng về chuyện sao chép. Đầu tháng 9, Emeco kiện Zara Home vì cho rằng hãng này sao chép và bán một mẫu ghế do Norman Foster thiết kế. Ở phía kỹ thuật, đã có những nỗ lực xác thực sản phẩm bằng công cụ số. Còn OMHU chọn hướng khác: “Chuyện này không chỉ là cuộc chiến của riêng chúng tôi”, tổng giám đốc Simon Salomonsson nói.

Với người mua nội thất ở Việt Nam, phần đáng nghĩ nằm ở chỗ khác. Thị trường trong nước từ lâu đã quen với những chiếc ghế “bản sao” của Eames, của Wegner, bày trong showroom sáng đèn và bán công khai. Người mua phần lớn biết đó là bản sao và chấp nhận, vì bản gốc nằm ngoài tầm với. Cái mà OMHU bóc ra là câu hỏi phía sau: khi bản sao dùng vật liệu rẻ hơn, cấu tạo khác đi và tuổi thọ ngắn lại, món đồ giá rẻ ấy còn rẻ nữa không sau ba năm.
Tedy không trả lời câu hỏi đó — nó dùng đúng vật liệu của bản gốc, nên chỉ chứng minh được rằng cái giá 799 USD là khả thi khi hãng chấp nhận lỗ để làm truyền thông. Nhưng nó đặt câu hỏi ra giữa sàn thương mại điện tử, nơi người mua thật sự đang đứng.
• Đọc thêm: Từ chiếc vòi sen nhập khẩu đến nhà máy ván gỗ: nội thất Việt đang tự chủ vật liệu
Bối cảnh ngành trong nước có thể xem thêm ở VIFA ASEAN 2026 mở màn tháng 9, còn hướng chọn đồ linh hoạt cho người hay đổi chỗ ở nằm trong bài Ở thuê nhưng vẫn có nhà: nội thất biết chuyển đi.














































