Một bộ nội thất gỗ dán bắt đầu từ module rộng 40cm, ghép lại thành mảng tường liền mạch như tủ đóng — Lozi mang nó tới London Design Festival 2026 với lập luận rằng phòng ngủ nhỏ không nhất thiết phải chờ thợ đến đo.

Cái giá phải trả cho một phòng ngủ vừa vặn thường không nằm ở gỗ. Nó nằm ở khâu đo đạc, bản vẽ, chờ xưởng, sửa tới sửa lui — chuỗi việc khiến một bức tường tủ đội giá lên nhiều lần so với vật liệu tạo ra nó. Soroush Pourhashemi, người sáng lập xưởng gỗ dán Lozi ở London, nhận ra điều đó vào cuối giai đoạn đại dịch, khi khách liên tục hỏi ông cùng một câu: làm sao để phòng ngủ kiêm luôn chỗ làm việc mà không phải đập đi xây lại.
Câu trả lời của ông sau mười bốn năm làm đồ đặt riêng là đi ngược lại chính nghề của mình: thay vì thiết kế mới cho từng căn phòng, ông chia bộ đồ thành những đơn vị rời có thể xếp cạnh nhau. Ba kiểu tủ áo, một giường gập lên tường, một khối bàn làm việc, một tủ ngăn kéo tích hợp bàn trang điểm, một giường đứng độc lập, cùng tủ đầu giường và đầu giường tuỳ chọn. Pourhashemi ví cách bán này với kệ Billy của IKEA — người dùng tự phối các khối để có được thứ trông như đồ đóng liền, nhưng mua theo kiểu đồ rời.
Chi tiết đáng chú ý nhất là con số 40cm: bề rộng nhỏ nhất trong dải kích thước. Với một phòng ngủ chung cư hay nhà phố Việt, nơi khoảng trống còn lại sau khi kê giường thường là những dải hẹp cạnh cửa sổ hay sau cánh cửa, đó chính là khoảng mà thợ đóng tủ hay bỏ qua vì không bõ công.

Pourhashemi nói vấn đề lớn của phòng ngủ nhỏ là dùng sao cho hết khoảng trống có hạn. Nhưng ông thêm một điều mà người ở nhà chật hay bỏ quên: phòng nhỏ rất dễ trở nên rối mắt. Vì vậy toàn bộ bộ đồ được giữ ở mức phẳng và kín — đồ đạc giấu sau cánh hoàn thiện kỹ thay vì phơi ra trên kệ mở. Đây là lựa chọn ngược với trào lưu kệ mở đang phổ biến, và nó có lý trong một căn phòng mà mắt người không có chỗ để nghỉ.
Giường gập cũng được tính vào mảng tường ấy. Khi dựng lên, nó biến mất vào dãy tủ, trả lại sàn cho ban ngày. Với những căn hộ một phòng ngủ mà chủ nhà vừa ngủ vừa làm việc vừa tiếp bạn, đó là cách duy nhất để một mét vuông làm được hai việc.

Đồ được làm tại xưởng của Lozi trên phố Hackney, bằng một hệ gá module tự chế cho phép mọi chi tiết cong đi qua cùng một quy trình. Chính cái hệ gá đó là điều khiến mô hình này chạy được: đường cong vốn là thứ đắt nhất trong nghề mộc, nay thành chi tiết lặp lại. Những góc bo tròn đặc trưng của xưởng vì thế vẫn còn, và trong một phòng hẹp thì chúng không chỉ để đẹp — ít nhất là ít va chạm hơn khi đi lại. Bộ đồ ra mắt với bốn lớp hoàn thiện gỗ tự nhiên: thích, sồi, anh đào và óc chó.

Ở Việt Nam, phản xạ quen thuộc khi nhận nhà là gọi thợ, đo tường, đóng kín từ sàn lên trần. Cách làm ấy tận dụng từng centimet, nhưng đổi lại: bộ tủ dính chặt vào căn nhà, không mang đi được, và mọi thay đổi nhu cầu về sau đều phải trả giá bằng cưa đục. Đề xuất của Lozi không phải là đáp án duy nhất, song nó đặt lại một câu hỏi đáng hỏi trước khi ký hợp đồng với xưởng mộc: phần nào của căn phòng thực sự cần đóng cứng, và phần nào chỉ cần vừa khít?
• Đọc thêm: Trong nhà chật, cái bếp quyết định phòng khách rộng hay hẹp
Câu hỏi này đang hiện rõ trong chính những công trình Việt gần đây, từ căn nhà 50m² ở Quận 10 chia theo chiều đứng cho tới ngôi nhà ống 3 mét ở Hà Nội chỉ cần dời cầu thang ra sau — nơi lời giải nằm ở việc bỏ bớt, không phải nhét thêm. Bộ đồ của Lozi ra mắt trong khuôn khổ London Design Festival, diễn ra từ 12 đến 20/9/2026.














































